Xuất sắc – khi con chữ đứng đúng chỗ sáng của mình
Trong vòm trời tiếng Việt, có những chữ cứ hay trêu đùa nhau bằng âm sắc. Chỉ cần lệch một hơi, lạc một phụ âm, là nghĩa đã trôi đi mất. “Xuất sắc”, “suất sắc”, hay thậm chí “suất xắc” — ba dáng chữ, nhưng chỉ một từ thật sự mang linh hồn của tiếng Việt.

“Xuất sắc” mới là bông từ ngữ nở đúng mùa, đúng nghĩa.
“Xuất” – vượt ra, bứt lên.
“Sắc” – là độ tinh luyện, là vẻ đẹp nổi trội.
Khi ghép lại, “xuất sắc” trở thành tính từ chỉ sự giỏi giang, mượt mà hơn chuẩn mực, vượt trội hơn điều thường thấy.
Ví như:
-
Cô ấy được tuyên dương là học sinh xuất sắc trong học kì.
-
Dự án này xuất sắc, khiến lãnh đạo phải gật đầu khen ngợi.
-
Thiết kế ấy tinh tế đến mức được giới mộ điệu đồng loạt tán thưởng.
Còn “suất sắc” hay “suất xắc” — nghe như họ hàng, nhưng thật ra chỉ là chữ lạc bầy. Đó là lỗi chính tả hình thành từ cách phát âm “s” và “x” ở nhiều vùng tưởng khác mà hóa ra giống nhau. Hai từ này không mang nghĩa, và cũng không thuộc từ điển chuẩn mực của tiếng Việt.
Những nhầm lẫn thường gặp
Bên cạnh “suất xắc”, người viết còn dễ sa vào những biến thể sai khác như:
Lời kết
Giữa ba phiên bản suất sắc – xuất sắc – suất xắc, chỉ có “xuất sắc” là ngôi sao đúng nghĩa.
Chữ nghĩa cũng như con người — đứng đúng vị trí, mới tỏa sáng trọn vẹn.
Source: https://dinhtienhoang.edu.vn
Category: Chưa được phân loại

Để lại một bình luận